Phạm Văn Trọng Tính

Dạo bước chốn nhân gian!

Trăng lòng ta nguyện sáng soi, Dẫu qua sương khói, ngọt bùi chẳng phai. Hướng về ánh ngọc trên đài, Lại soi đáy nước, u hoài chợt vương. Trăng ơi, sao nỡ đôi đường, Lung linh […]

Ta đem lòng hướng về trăng, Sáng soi vằng vặc muôn ngàn đời sau. Trăng tròn chiếu ánh nhiệm màu, Ngỡ đâu trắng sáng nhuốm màu ao nhơ. Áo nào gột sạch mịt mờ, Ao ơi […]

Đời cần gì nơi ta? Phải chăng là yêu thương? Như dòng sông chở nặng, Một giấc mơ bình thường.   Hãy sống thật sâu sắc, Nhẹ nhàng như sương mai. Đời chỉ cần chân thật, […]

Lắng nghe lời dạy thế gian, Nhân kia gieo trước, quả ngàn sau đây. Nhìn đời ngẫm chuyện dạn dày, Tất thảy nghiệp quả, vòng xoay lẽ thường.   Miệng đời chưa tỏ can trường, Bệnh […]

Khi không đụng đến lợi quyền, Ai ai cũng hóa thánh hiền, chẳng sai. Bàn nhậu, quán xá ngày ngày, Nói toàn nhân nghĩa, lòng đầy thiện tâm. Đến khi lợi ích ghé thăm, Bản chất […]