Phạm Văn Trọng Tính

Dạo bước chốn nhân gian!

Khi cái tôi thôi nhân danh yêu thương

Có những người nói rất nhiều về thấu cảm, và hy sinh vì người khác
nhưng trong từng câu chữ lại ẩn một nỗi mong cầu được hiểu.

Họ yêu thương, nhưng vẫn chờ người khác thừa nhận rằng tình yêu ấy là đúng.
Họ làm điều họ cho là tốt, nhưng trong lòng luôn lặng lẽ trách:
“Sao người không hiểu mình?”

Khi còn đứng trong cái tôi, thấu cảm dễ trở thành một lời tuyên bố.
Ta nói vì người khác, nhưng vẫn đặt trải nghiệm của mình ở trung tâm.
Ta tin ý mình là thiện, nên vô tình xem nỗi đau của người kia như một sự hiểu lầm cần được sửa chữa.

Đến một lúc nào đó, người ta chợt thấy:
không phải ai cũng cần được cứu,
và không phải điều đúng nào cũng cần được nói ra.

Giác ngộ không làm con người tốt hơn trong mắt thiên hạ,
chỉ khiến ta bớt vội vàng biện minh cho bản thân.
Ta thôi cần được hiểu,
vì đã hiểu rằng mỗi người đều đang đi trong một nỗi riêng,
và không ai nợ ta sự đồng tình.

Khi thật sự thấu cảm,
ta không còn nói “tôi đã tốt rồi”,
mà chỉ lặng lẽ tự hỏi:
“Liệu người kia có đang đau không?”

Và nếu câu trả lời là có,
ta dừng lại.
Không giải thích.
Không sửa ai.
Không cần được công nhận.

Chỉ vậy thôi.
————-
With Metta
TT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *