Xã hội cứ trôi đi trong những bữa ăn vội,
chén rượu nâng lên dễ hơn một lần lắng xuống.
Người ta ngồi sát nhau, mà lòng mỗi người một ngả.
Ông bà nói rồi:
nhìn cách ăn, biết được tính.
Không phải vì miếng ăn lớn lao,
mà vì lúc ăn là lúc con người ít che giấu nhất.
Có người ăn như sợ thiếu,
có người uống như muốn quên,
có người cười nói rôm rả
nhưng ánh mắt thì trống.
Nghiệp không phải chuyện xa xôi của kiếp khác.
Nghiệp nằm trong thói quen hôm nay:
ăn thế nào, sống ra sao,
mỗi ngày lặp lại một chút,
rồi thành đường.
Giữa đám đông ca hát,
có người tỉnh,
có người say,
và có người không còn phân biệt nổi hai điều ấy.
Người hiểu chuyện thường ăn chậm hơn,
nói ít hơn,
và biết dừng đúng lúc.
Không phải họ hơn ai,
chỉ là họ không muốn để đời mình
trôi theo tiếng cụng ly.
———
With Metta
TT