Phạm Văn Trọng Tính

Dạo bước chốn nhân gian!

Càng nói, phúc càng hao

Có những buổi sáng rất yên.
Không phải vì đời hết sóng gió,
mà vì lòng người biết dừng lại một nhịp.

Phật không dạy ta phải im lặng suốt đời,
chỉ dạy đừng nói khi tâm còn động.
Bởi lời nói sinh ra từ tâm,
tâm chưa lắng thì lời chưa sạch.

Nói nhiều không làm trí tuệ tăng thêm,
chỉ làm bản ngã có thêm chỗ đứng.
Một câu khen có thể nuôi ngã mạn,
một câu chê đủ làm lòng nổi sóng.
Cứ thế, phúc mỏng dần
như hương bay khỏi nén nhang cháy vội.

Người biết tu
không tranh phần đúng,
không giành phần hơn.
Chỉ lặng lẽ giữ tâm như giữ một bát nước đầy —
đi chậm, nhìn thẳng, không để sóng trào.

Khi tâm tĩnh,
một lời cũng đủ.
Khi tâm loạn,
ngàn lời vẫn thiếu.

Nên có lúc,
thôi không nói nữa.
Ngồi yên, thở nhẹ,
để phúc còn ở lại
và lòng được an.
——-
With Metta
TT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *