Phạm Văn Trọng Tính

Dạo bước chốn nhân gian!

Dạo này, tôi học được một điều:Hãy ít liên lạc người khác nhất có thể. Không phải vì lạnh lùng. Càng không phải vì cao ngạo.Mà vì ai cũng đang có những bận rộn riêng, những […]

Tôi từng đi qua đoạn đường đó,Cũng từng nghĩ mình đúng giữa sai.Cũng từng sống như chưa từng sống,Và hỏi trời, sao mãi chẳng an ai. Tôi đã thấy những điều không gọi,Tựa sương mai phủ […]

Có những điều trong đời ta cứ ngỡ mình đã vượt quaMột nỗi đau cũ, một mối quan hệ đổ vỡ, một bài học về niềm tin hay sự buông bỏTa tự nhủ với lòng rằng […]

Tôi không còn nghe người khác bằng tai. Tôi nghe bằng một thứ lặng, mà người đời không trãi thì không thể hiểu. Khi ai đó cất lời, tôi không chỉ nghe âm thanh. Tôi nghe […]

Không phải ai cũng học được cách cảm ơn sớm. Khi còn trẻ, người ta nghĩ mọi thứ mình có là hiển nhiên. Bữa cơm đầy đủ. Người nhà còn đủ mặt. Đôi chân còn khỏe. […]

Có những cảm xúc đến rất nhanh, tưởng thật mà không phải thật. Như sóng gió bất ngờ giữa trời lặng. Mới phút trước còn cười, phút sau đã thấy lòng chùng xuống. Một lời ai […]