Phạm Văn Trọng Tính

Dạo bước chốn nhân gian!

Lời rơi chẳng đặng chân tâm tỏ, Ý động liền che tánh sáng ngời. Chỉ khi vắng bóng hình danh ngữ, Mới thấy vô âm dậy pháp thời. —–+—- With Metta TT

Đừng khen chê khi lòng chưa sáng, Hiểu được gì qua trải nghiệm riêng. Nghiệp duyên chưa tỏ chính mình, Sao vội phán xét bóng hình thế gian? Chẳng soi thấy chính tâm can, Sân si […]

Cười vang một tiếng chẳng vì ai, Trăng rọi hiên chùa, gió nhẹ lay. Khen chê như bóng chim bay thoảng, Được mất như mây nổi cuối ngày. Một niệm buông rơi, tâm liền tịnh, Vạn […]

Sáng ngày 1/5, đứa cháu nhắn tin hỏi: “Cậu Ba ơi, lễ này cậu có về quê không ạ?” Tôi đáp: “Cậu tranh thủ làm cho xong việc, còn nhiều chuyện đang dang dở.” Cháu lại […]

Có thằng em, có tìm hiểu Phật học, khuyên tôi nên niệm Phật để mai kia vãng sanh Cực Lạc. Tôi nghe, cười nhẹ: – Vậy em có muốn vãng sanh liền không? Nó khựng lại. […]

Trăng lòng ta nguyện sáng soi, Dẫu qua sương khói, ngọt bùi chẳng phai. Hướng về ánh ngọc trên đài, Lại soi đáy nước, u hoài chợt vương. Trăng ơi, sao nỡ đôi đường, Lung linh […]