Phạm Văn Trọng Tính

Dạo bước chốn nhân gian!

Tôi không còn nghe người khác bằng tai. Tôi nghe bằng một thứ lặng, mà người đời không trãi thì không thể hiểu. Khi ai đó cất lời, tôi không chỉ nghe âm thanh. Tôi nghe […]

Cho hoa kia khoe sắc,đất vẫn cứ âm thầm đen màu như nỗi nhớ,dưới muôn bước thăng trầm. Chân người qua dẫm nát,đất chẳng oán than chi,ôm cả điều rất nặnghóa nhẹ tựa sương vi. Không chọn […]

Không phải ai cũng học được cách cảm ơn sớm. Khi còn trẻ, người ta nghĩ mọi thứ mình có là hiển nhiên. Bữa cơm đầy đủ. Người nhà còn đủ mặt. Đôi chân còn khỏe. […]

Có những cảm xúc đến rất nhanh, tưởng thật mà không phải thật. Như sóng gió bất ngờ giữa trời lặng. Mới phút trước còn cười, phút sau đã thấy lòng chùng xuống. Một lời ai […]

Khi một người chưa thể ngồi yên trước mâm cơm mà không động tâm, chưa thể ăn một cách chừng mực, tỉnh táo, thì đừng vội nói đến chuyện giải thoát. Có người nói rất hay […]