Trăng lòng ta nguyện sáng soi,
Dẫu qua sương khói, ngọt bùi chẳng phai.
Hướng về ánh ngọc trên đài,
Lại soi đáy nước, u hoài chợt vương.
Trăng ơi, sao nỡ đôi đường,
Lung linh mặt sóng, vô thường bóng trăng.
Lòng người mãi nguyện trong ngần,
Dẫu là ao cạn, vẫn vầng nguyệt thanh.
—–
TT